Mùa thu luôn là một mùa thơ mộng với nhiều người và có thể nói đó là một mùa thật tuyệt vời cho những cặp uyên ương. Thu Hà Nội càng có nhiều nét đặc biệt trong lòng người yêu mùi hương đậm đà của hoa sữa, một mùi hương quện quyến luyến lòng người.
Khi cái nóng của mùa hè dần dịu lại để nhường chỗ cho một mùa mới tràn về: mùa Thu. Mùa thu ở Hà Nội có cái se lạnh, có gió heo may; khung trời dường như cao hơn và thêm phần trong sáng.
Buổi chớm thu khi bầu trời mây trắng lãng đãng trôi trên nền xanh như ngọc, ngước mắt nhìn bầu trời trong lòng ai không mơ mộng. Mộng những gì trong lòng, chỉ có người Hà Nội mới hiểu được giá trị của nó. Trên trời mây trắng, gió hiu hiu, xen lẫn tiếng chim ríu rít trên cành những hàng cây có mấy ai không nhớ những cảnh đẹp của khung trời Hà Nội nhỉ.
Một ngày đầu thu như thế, có lẽ sẽ trôi qua không để lại chút gì với một số người chẳng biết mộng mơ, hay những kẻ vội vã mưu sinh kiếm tìm phương cách sống. Thế nhưng đối với nhiều người Hà Nội thì tiết trời thu lãng mạn khi ngày dần tắt và phố sá lên đèn; có bao cặp nam thanh nữ tú hẹn hò dưới những hàng cây, nào sấu, nào me, bàng, phượng... bao hàng cây đang dần chuyển màu lá; có biết bao kẻ nhớ nuối tiếc mùa thu xa... Thu về thêm đậm nét Hà Nội không ai mà không nhắc tới cái mùi hương đặc biệt mà người Hà Nội yêu thích khi xa là nhớ cho dù có một số người không phải gốc Hà Nội, không ưa thích cũng phải nhắc tới nó - hương hoa sữa thơm nồng.
Đúng rồi, cái vị hương quện đặc quánh của bao cây gần nhau thi nhau cùng tỏa khoe hương trong những ngày ít gió sẽ làm cho nhiều người khó chịu vì cái nồng của nó. Những ai một lần đã hít thở trong làn hương ấy có mấy khi có thể nào quên được. Giống như vị ngọt của bờ môi lần đầu trao nhau nhỉ, có mấy ai quên; cũng giống hương vị của mối tình đầu cho dù buồn, vui, sướng, khổ.... cũng chẳng ai dễ gì để rơi vào lãng quên được.
Một ngày thu trong đời một người bình thường trôi qua lặng lẽ; một ngày thu với một con người lãng mạn sẽ lại chất chứa thêm trong niềm ký ức của họ một chiếc lá vàng chăng!
Ngày thu ấy của mấy mươi năm về trước cũng có gió heo may, trời trong, mây trắng; chim vẫn réo rắt gọi nhau trên ngọn cây, khóm lá. Đó là một ngày tất bật của một người phụ nữ gần ba chục tuổi đi...đón một người từ thế giới khác tới. Ngày đó thật là một ngày tuyệt vời của người phụ nữ ấy. Phải là một ngày đặc biệt chứ, sao lại không! Một ngày thu thơ mộng như thế, trời đẹp, nắng trong, gió dịu cơ mà. Hà Nội của ngày đó không ồn ào như ngày hôm nay, không khói bụi mịt mù che mất tầm mắt nhìn trời cao mơ mộng...
Hà Nội chiều hôm đó, người phụ nữ không chờ đón người đàn ông trên ba chục tuổi làm nơi xa về mà trong lòng đang xốn xang chờ đón một người hoàn toàn khác. Người phụ nữ ấy gọi xích lô ra đi khi trời đã gần trưa; trên cao trời vẫn xanh trong, nắng đẹp, chẳng còn chút gợn mây. Trên con đường mà người dân Hà Nội hồi đó vẫn thường quen gọi - phố Cò ỉa. Ái chà, cuối con phố đó phía sau một cây đa lớn người phụ nữ ấy đã gặp được người vốn dĩ rất vẫn mong chờ sau đó chỉ vài giờ...
Một cậu trai, vâng, người đó chính là tôi. Người phụ nữ ấy đã mong chờ tôi suốt biết bao ngày...
Người phụ nữ ấy hẳn đã sung sướng biết bao khi trông thấy tôi lần đầu tiên và cũng thật hạnh phúc khi nghe thấy tiếng gọi đầu tiên của tôi: tiếng khóc oe oe của một đứa trẻ chào đời.
Vâng tôi đã được sinh ra vào một chiều thu Hà Nội có nắng đẹp, gió êm, trời trong xanh mát. Một chiều thu đáng nhớ! Một ngày giữa thu.