Giá lạnh ngoài da thấu vào xương
Quạnh vắng đồng quê suốt chặng đường
Một mình lặng đứng chìm trong gió
Lắng đọng tim này nhớ em thương
Mặt hồ lay khẽ bóng hàng cây
Rung dáng hình nghiêng tấm thân gầy
Một người lẻ bóng bên bờ nước
Sao bước chân dừng mãi nơi đây
Tung chiếc lá vàng giữa khoảng không
Gió cuốn vầng mây liệng giữa đồng
Hờ hững chân ai buồn không bước
Một mình hứng gió buổi chiều đông
Lạnh buốt bàn tay tái làn da
Tím ngắt bờ môi thở hít hà
Riêng nơi ngực mãi còn nung ấm
Hình bóng quê nhà, dáng em xa