"Tôi xa Hà Nội năm lên mười tám..."
Thỉnh thoảng tôi vẫn nghêu ngao câu hát đó. Cho dù khi tôi xa Hà Nội thì cái tuổi mười tám đã qua rồi. Cái ngày tôi xa Hà Nội đã xa lắm rồi. Đó là một ngày cuối thu gió mát.
Trước khi rời xa bè bạn thân quen, xa kẻ Chợ nơi tôi đã sinh ra và lớn lên, tôi đã dành trọn cả vài tối đi lang thang một mình tận hưởng cái cảm giác thú vị lẻ loi... bâng quơ ngồi ngắm nhìn những bóng người lướt qua trên phố... một mình lại chầm chậm đạp xe vòng quanh Hồ Tây... lẳng lặng nhìn lại những khu phố thân quen đã từng gắn bó... tôi không cảm thấy lạc lõng nhưng lòng cũng buồn man mác. Nỗi buồn khó xác định có phải vì tôi phải xa thành phố nơi tuổi thơ tôi, thời niên thiếu của tôi đã qua đi, tuổi học trò cũng đã đứng lại ở đây; hay tôi buồn vì tôi phải xa bạn bè thân thiết, xa tất cả những người quen để đi tới một miền đất mới. Nơi đó đối với tôi vẫn còn xa lạ, chưa từng biết tới một ai, tôi phải làm lại từ đầu...
"Tôi xa Hà Nội năm em mười sáu..."
Câu hát lại ngân lên trong đầu, tuy nó chẳng đúng cho riêng tôi nhưng nó cũng cho tôi cảm giác tôi xa nơi tôi đã từng sống. Khi xa đất Hà thành, nào có một hình ảnh riêng trong tim, một cái tên nào ghi trong óc. Bạn bè tôi không phải quá nhiều để tôi phải chật vật nhớ từng cái tên, cũng không phải quá ít để khi ra đi dứt bỏ mọi thứ cho lùi lại đằng sau tôi chẳng nhớ nhung gì. Quả là không có một bóng dáng đặc biệt của một ai đọng lại đáy lòng; chẳng phải vì tôi không biết yêu, trái tim tôi chưa hề thổn thức; mà có chăng chỉ là tôi chưa kiếm được một người để thương để nhớ.
Khi ra đi tôi đã chẳng cho ai biết rằng tôi sắp đi xa, bạn bè tôi sẽ khó lòng gặp lại được tôi lần nữa. Tôi đã lẳng lặng hỏi từng người địa chỉ nhà để sau đó tôi sẽ gửi thư về thăm hỏi. Có người cho địa chỉ chẳng nghi ngờ gì, cũng có người gặng hỏi tại sao tôi tự dưng xin địa chỉ làm chi, bởi lẽ bạn bè gặp nhau bình thường, đến nhà nhau cũng thường xuyên tự dưng lấy địa chỉ làm gì cho rách việc... những lý do tôi đưa ra có thể cũng hợp lý nên đa phần mọi người ghi lại địa chỉ cho tôi không thắc mắc gì thêm. Tôi đâu thổ lộ điều gì với bất kỳ ai, trừ một người, đúng thế chỉ trừ một người biết chính xác khi nào tôi đi, đi bằng gì và đi đâu...
Đêm trước khi lặng lẽ rời xa Hà Nội, tôi hẹn bạn ra ngồi trên ghế đá bên hồ Thiền Quang - chẳng là nhà bạn ngay đường Nguyễn Du. Yên lặng ngồi một hồi, nói dăm ba câu chuyện để có thể mở lời muốn nói điều cần nói; cuối cùng tôi cũng nói cho bạn biết đêm đó.... chẳng phải tôi hẹn bạn ra để thổ lộ tình cảm... mà chỉ để thông báo cho bạn biết hôm sau tôi sẽ ra đi mà không một ai biết tôi sẽ đi đâu về đâu. Tôi chọn bạn vì tôi thấy bạn có một cái gì đó khang khác với những cô bạn khác. Dù sao tôi cũng trút một chút tâm sự nhỏ nhoi của mình với một người trước khi ra đi không chia tay từ giã, không ồn ào phân ly... không có một giọt nước mắt nào lăn vì nhớ nhung... có chăng chỉ trong lòng tôi một chút nghẹn ngào, bởi ra đi mà không một lời chia tay với bạn bè, không hẹn một lần nào gặp lại... tất cả đều ở lại sau lưng.
Tôi buồn!
Đêm đó trên hè phố còn đọng tiếng sấu rơi, trái sấu lăn lăn xa khỏi gốc cây già lặng lẽ, giống như tôi ra đi xa rời nơi tôi đã từng sống.
Tôi xa Hà Nội!
Monday, February 24, 2014
Tuesday, February 18, 2014
Nhớ
Tôi nhớ bàn tay với nụ cười
Khi nhìn sắc thắm cánh hoa tươi
Lúc trông thấp thoáng người qua lại
Nỗi nhớ dềnh lên bóng một người
Tôi nhớ bờ vai mái tóc bồng
Lúc trời nắng sớm buổi hừng đông
Biết bao tia nắng xuyên màn lá
Nhớ những ngày tôi đón gót hồng
Tôi nhớ bờ môi khóe mắt sầu
Những chiều ướt áo tháng mưa ngâu
Những đêm sương lạnh buông màn lá
Đội nhớ mà đi ướt mái đầu
Tôi nhớ hàng mi với nét ngài
Những chiều hoen lối nắng vàng phai
Gió dìu tán lá rung mành nắng
Bóng nhớ người đi đổ vết dài
Tôi nhớ vòng tay nhớ nụ hôn
Vào đêm nỗi nhớ miết trong hồn
Trời cao ôm trọn niềm thương nhớ
Nhìn ánh sao xa dạ bồn chồn
Friday, February 14, 2014
Tình Ơi
Mỗi năm cứ dịp này tới mọi người cứ kháo với nhau rằng nên chọn một món quà gì để tặng ý trung nhân của họ. Họ hồ hởi kéo nhau đi mua đủ thứ từ hàng xa xỉ cho tới những thứ nhỏ nhặt nhất - bât cứ thứ gì họ có thể nghĩ ra - để tặng cho nhau gọi là biểu lộ tình cảm. Thôi thì thượng vàng hạ cám họ đều có thể đem tặng cùng với tấm lòng, mọi thứ đều có thể đáp ứng được nhu cầu của họ.
Nhìn mọi người xôn xao bàn tán, háo hức chuẩn bị quà cho nửa kia của họ thấy cũng vui vui.
Không lẽ lòng mình nguội lạnh quá chăng hay mình hờ hững với tình yêu như mọi người quanh mình vẫn nghĩ. Không! Câu trả lời hẳn không phải là thế. Bao người vẫn hỏi mình sao mình quá dửng dưng thờ ơ đến lãnh đạm chăng. Đâu phải vậy. Chỉ tại vì lòng mình không cảm thấy có đủ mãnh lực yêu thương để làm điều đó... Chỉ vì...
Vâng chỉ vì mình đã trót yêu một người, một người nơi ấy.Người có chờ mong! Người đã đem lại hơi ấm nơi trái tim mình đang dần nguội lạnh.
Ngày này lại về mọi người cười nói, mình cũng yêu sao mình cảm thấy buồn buồn. Cái buồn có vô cớ?
Không, không phải vậy! Nhưng làm sao mình có thể thoát khỏi nỗi buồn này. Yêu người mình phải vui mà sao mình lại thấy buồn? Đúng vậy. Làm sao ai có thể hiểu được cảnh tình của mình. Làm sao mình có thể vui.
Mình đâu thể xòe tay nắm lấy bàn tay người mình yêu và kéo lại với mình, mà ôm ghì cho thỏa nỗi nhớ mong... Giá như. Ừ, giá như mình làm được như vậy, hay giá như mình được làm như vậy! Mình chỉ có thể ngắm nhìn từ xa gương mặt của người mình yêu, thầm nói điều mình mong ước cũng như chỉ biết gửi nụ hôn theo gió tới người. Cánh tay đưa tới, bàn tay chơi vơi những ngón tay vươn ra để chạm lấy tình yêu, mình chỉ chạm tới tình yêu. Chỉ thế thôi, chỉ thế. Mình không thể cầm lấy tay nhau, những kẽ tay trống vắng cho mình cảm giác thiếu hụt trong cuộc tình.
Tình ơi! Có phải chính cái thiếu hụt trong tình yêu lại đẩy cảm xúc của mình lên cao, làm cho nỗi nhớ thêm đầy. Lòng luôn tràn ngập một nỗi nhớ người. Trong bất kỳ việc gì mình làm, trong những câu hát bỗng dưng mình muốn ngân nga, hay trong những điều mình trông thấy trước mặt... sao trong tất cả những thứ chung quanh mình lại thấy thấp thoáng hình bóng người mình yêu. Mọi thứ đều làm cho ý nghĩ của mình hướng về người ấy.
Người tôi yêu ơi. Người Hà Nội.
Wednesday, February 12, 2014
Yêu Người Hà Nội
Én về theo gió xuân sang
Phố phường Hà Nội rộn ràng xe qua
Xuân về trên khắp mọi nhà
Nẻo đường nào cũng đào hoa tưng bừng
Ai ai tay bắt mặt mừng
Nhà nhà đèn nến sáng trưng trong ngoài
Hà Nội đó vẫn hoài nhộn nhịp
Người người vui những dịp xuân về
Có người còn mãi xa quê
Còn vương ánh mắt dõi về cố hương
Ráng tìm lại những con đường
Lục trong ký ức mùi hương êm đềm
Suy tư biết đã bao đêm
Ngày ra mộng lắm vai mềm người xa
Một người đã mang Hà Nội nhớ
Gửi vào trong nhịp thở miên man
Xuân nay nỗi nhớ ngập tràn
Bao nhiêu kỷ niệm quện đan tơ lòng
Trở về qua cặp mắt trong
Gợi lên nỗi nhớ niềm mong một người
Một người đã chiếm hồn tôi
Gieo vào tim những bồi hồi vấn vương
Và người ấy tôi thương vạn bội
Là một người Hà Nội tôi yêu
Sunday, February 2, 2014
Sao Nhớ Mùa Thu
Sao mùa thu thế em ơi
Sao mình lỡ gặp để rồi cách xa
Nhớ em áo tím hoa cà
Nhớ em dáng nhỏ điệu đà đáng yêu
Sao mình chỉ có những chiều
Gặp nhau chẳng kịp nói nhiều câu duyên
Nhớ em cặp mắt nhung huyền
Nhớ em tóc ngắn dịu hiền bên tôi
Sao mình vẫn mãi bồi hồi
Hương hoa sữa quện bờ môi em mềm
Nhớ em kỷ niệm êm đềm
Nhớ em ôm cả trời đêm Hà thành
Sao ngày mình gặp qua nhanh
Trời thu sâu lắng trăng thanh vướng buồn
Nhớ em những giọt sầu tuôn
Nhớ em nét nhớ thành khuôn tim này
Sao mình nhớ mãi đôi tay
Nâng niu em những chuỗi ngày bên nhau
Nhớ nhiều những chiếc áo màu
Nhớ em nhớ cả niềm đau, nỗi buồn
Sao mình không có nhau luôn
Trời chi đang nắng bỗng tuôn mưa rào
Nhớ gì cho thỏa ước ao
Ngày sau thu tới - ra vào có em
Subscribe to:
Posts (Atom)