Friday, February 14, 2014

Tình Ơi


Mỗi năm cứ dịp này tới mọi người cứ kháo với nhau rằng nên chọn một món quà gì để tặng ý trung nhân của họ. Họ hồ hởi kéo nhau đi mua đủ thứ từ hàng xa xỉ cho tới những thứ nhỏ nhặt nhất - bât cứ thứ gì họ có thể nghĩ ra - để tặng cho nhau gọi là biểu lộ tình cảm. Thôi thì thượng vàng hạ cám họ đều có thể đem tặng cùng với tấm lòng, mọi thứ đều có thể đáp ứng được nhu cầu của họ.
Nhìn mọi người xôn xao bàn tán, háo hức chuẩn bị quà cho nửa kia của họ thấy cũng vui vui.

Không lẽ lòng mình nguội lạnh quá chăng hay mình hờ hững với tình yêu như mọi người quanh mình vẫn nghĩ. Không! Câu trả lời hẳn không phải là thế. Bao người vẫn hỏi mình sao mình quá dửng dưng thờ ơ đến lãnh đạm chăng. Đâu phải vậy. Chỉ tại vì lòng mình không cảm thấy có đủ mãnh lực yêu thương để làm điều đó... Chỉ vì...

Vâng chỉ vì mình đã trót yêu một người, một người nơi ấy.Người có chờ mong! Người đã đem lại hơi ấm nơi trái tim mình đang dần nguội lạnh.

Ngày này lại về mọi người cười nói, mình cũng yêu sao mình cảm thấy buồn buồn. Cái buồn có vô cớ?

Không, không phải vậy! Nhưng làm sao mình có thể thoát khỏi nỗi buồn này. Yêu người mình phải vui mà sao mình lại thấy buồn? Đúng vậy. Làm sao ai có thể hiểu được cảnh tình của mình. Làm sao mình có thể vui.

Mình đâu thể xòe tay nắm lấy bàn tay người mình yêu và kéo lại với mình, mà ôm ghì cho thỏa nỗi nhớ mong... Giá như. Ừ, giá như mình làm được như vậy, hay giá như mình được làm như vậy! Mình chỉ có thể ngắm nhìn từ xa gương mặt của người mình yêu, thầm nói điều mình mong ước cũng như chỉ biết gửi nụ hôn theo gió tới người. Cánh tay đưa tới, bàn tay chơi vơi những ngón tay vươn ra để chạm lấy tình yêu, mình chỉ chạm tới tình yêu. Chỉ thế thôi, chỉ thế. Mình không thể cầm lấy tay nhau, những kẽ tay trống vắng cho mình cảm giác thiếu hụt trong cuộc tình.

Tình ơi! Có phải chính cái thiếu hụt trong tình yêu lại đẩy cảm xúc của mình lên cao, làm cho nỗi nhớ thêm đầy. Lòng luôn tràn ngập một nỗi nhớ người. Trong bất kỳ việc gì mình làm, trong những câu hát bỗng dưng mình muốn ngân nga, hay trong những điều mình trông thấy trước mặt... sao trong tất cả những thứ chung quanh mình lại thấy thấp thoáng hình bóng người mình yêu. Mọi thứ đều làm cho ý nghĩ của mình hướng về người ấy.

Người tôi yêu ơi. Người Hà Nội.



No comments:

Post a Comment