Tôi nhớ bàn tay với nụ cười
Khi nhìn sắc thắm cánh hoa tươi
Lúc trông thấp thoáng người qua lại
Nỗi nhớ dềnh lên bóng một người
Tôi nhớ bờ vai mái tóc bồng
Lúc trời nắng sớm buổi hừng đông
Biết bao tia nắng xuyên màn lá
Nhớ những ngày tôi đón gót hồng
Tôi nhớ bờ môi khóe mắt sầu
Những chiều ướt áo tháng mưa ngâu
Những đêm sương lạnh buông màn lá
Đội nhớ mà đi ướt mái đầu
Tôi nhớ hàng mi với nét ngài
Những chiều hoen lối nắng vàng phai
Gió dìu tán lá rung mành nắng
Bóng nhớ người đi đổ vết dài
Tôi nhớ vòng tay nhớ nụ hôn
Vào đêm nỗi nhớ miết trong hồn
Trời cao ôm trọn niềm thương nhớ
Nhìn ánh sao xa dạ bồn chồn
No comments:
Post a Comment