Thursday, December 11, 2014

Mộng Chiều



Chiều nay trên khóm lá tàng cây
Kìa một đôi chim tới sum vầy
Tim anh thổn thức bao mộng ước
Tràn ngập lòng anh nỗi nhớ đầy

Chợt gió một cơn nhẹ làm sao
Mở cửa hồn tơ đón gió vào
Như lòng anh ngỏ chờ em tới
Cho dịu niềm thương thỏa khát khao

Nhìn cặp chim mừng cất tiếng ca
Quấn quýt bên nhau dưới bóng tà
Anh mơ em đến tìm hạnh phúc
Ta sẽ cùng xây một mái nhà

Gửi gió về em một chiếc hôn
Nhắn nhủ người thương nhớ ngập hồn
Mai này hai đứa mình chung bước
Thỏa bóng in dài dưới hoàng hôn


Saturday, November 22, 2014

Chiều Quê


Cánh diều chao gió giữa thinh không
Chiều nắng nhạt buông giữa cánh đồng
Hai chốn đường quê buồn hiu hắt
Bàn tay hứng gió buổi đầu đông

Thứ Bảy chiều nay lạnh lẽo sầu
Mắt nhòa không biết dõi về đâu
Nơi ấy quê ai người khó ngủ
Chốn lạ này ai đứng cúi đầu

Cũng là cảnh vắng chốn quê thôn
Chiều đông quạnh quẽ giá trong hồn
Nửa vắng đôi tay buồn se sắt
Nửa thiều vai gầy trống môi hôn

Nhặt cọng cỏ may nhớ bóng hình
Thèm bàn tay nhỏ ngón tay xinh
Bao giờ hai đứa cùng quê nhỉ
Vai sẽ kề vai trọn mối tình



Saturday, November 1, 2014

Giận Thu


Ta đã giận mùa thu ta yêu mến
Khi nắng vàng vương trải khắp chiều nao
Lại một chiều luyến nhớ dạ hanh hao
Thu để gió thổi bay mùi tóc ước

Ta đã giận một ngày thu vui bước
Trải lá vàng in dấu khắp muôn nơi
Thu ngang qua chẳng ánh mắt nào rời
Thu để lại bao tia nhìn tươi tắn

Ta đã giận một ngày thu váy ngắn
Giữa chiều vàng bao ánh mắt rong chơi
Thu qua đi để lại bước chân vơi
Bao ánh mắt thấy chân trời thu đẹp

Ta đã giận vì thấy lòng chật hẹp
Trót yêu thu nên trong dạ mang sầu
Heo may về se sắt đã bấy lâu
Thu có biết lòng ta yêu thu mãi



Monday, October 27, 2014

Nhớ Người


Ta nhớ người xa cách ngàn trùng
Mộng ngày sống dưới mái nhà chung
Để khi mưa hắt hồn không ướt
Đông tới lòng ta chẳng lạnh lùng

Nhìn về nơi ấy nẻo xa xôi
Ngăn cách trăm sông với vạn đồi
Thân xác xa xăm hồn lưu luyến
Thịt da trở lạnh nhớ làn môi

Nẻo đường xa tắp mấy tầng mây
Mắt ai vương nhớ lệ dâng đầy
Bao nhiêu luyến ái dầy thêm mãi
Chồng chất nặng thêm tấm thân gầy

Trở gió rồi đây lạnh bàn tay
Bấm đốt lòng ta đếm từng ngày
Ngón buốt vương trơ chờ hơi ấm
Nắm lại tay người xiết vui thay


Saturday, September 27, 2014

Ngủ Ngon



Yêu này
Yêu hãy ngủ say
Anh đi vào mộng
Lấy mây đan mền
Đắp lên em được ấm êm
Để cho em kéo dài thêm giấc nồng

Ngoài kia có mảnh trời hồng
Anh đi về phía hừng đông lấy về
Quện cùng bao nỗi đam mê
Dệt nên chiếc gối em kê mái đầu

Yêu này
Yêu hãy ngủ sâu
Anh ngăn trời rộng
Hỏi đâu hương ngàn
Để em cơn mệt biến tan
Ngủ trên nệm trải cung đàn ngát hương

Ngoài kia có một trời thương
Anh đi qua mấy màn sương kéo vào
Trộn chung với nỗi khát khao
Điểm môi em nét hồng hào màu son

Yêu này
Yêu hãy ngủ ngon
Anh băng qua động
Lên non chong đèn
Đính sao lên lọn tóc đen
Máy màn với những điệu khèn mê say

Ngoài kia có gió heo may
Anh ra chăng lưới đưa ngay gió vào
Đóng giường cho giấc chiêm bao
Để em vươn tới mộng cao đêm này

Yêu này
Yêu hãy ngủ say




Sunday, September 21, 2014

Gặp Thu


Tôi đã gặp lại mùa thu năm trước
Cuối con đường Hà Nội nắng ươm say
Thu chớm về chưa thấy gió heo may
Mà sao thấy cõi lòng tôi chợt mát

Tôi đã từng được nằm nghe thu hát
Khi đêm về thao thức giấc không yên
Khi trong lòng dâng nỗi nhớ triền miên
Thu đã hát ru hồn tôi vào mộng

Và chiều kia khi ngoài hiên gió lộng
Ấp ôm thu đôi ngực sát liền kề
Và thu lại cất tiếng hát đê mê
Nghe hòa nhịp cung lòng tôi hẹn ước

Tôi đã gặp lại mùa thu năm trước



Sunday, August 31, 2014

Nín Đi Em


Nín đi em giờ ai lau nước mắt
Tiễn người đi lòng nặng trĩu u sầu
Người đi rồi con tim có buồn đau
Người ở lại khóe mắt buồn mi ướt

Anh đi rồi trời đổ mưa sướt mướt
Cảnh trời buồn thêm đượm nét sầu vương
Trời sụt sùi mây kéo thấp buồn thương
Em giấu lệ cho nhòa vào mưa buốt

Nín đi em đừng thở dài não ruột
Một nửa đời ta sống có vì nhau
Một nửa đời giông tố đã qua mau
Nửa hạnh phúc mình nhen trong thầm kín



Thursday, August 28, 2014

Thì Thu...


Anh ra đi để lại
Mảnh trăng rơi bên thềm
Em với tay níu lại
Để gối đầu đêm đêm

Anh ra đi để lại
Hương hoa Sữa thơm nồng
Em trói hương hoa lại
Cho Sữa đừng thay bông

Anh ra đi để lại
Vòng tay ôm những chiều
Em mơ vòng tay ấm
Những tháng buồn cô liêu

Anh ra đi để lại
Ánh mắt cuối con đường
Em ghi trọn nhung nhớ
Đáy lòng nhiều tơ vương

Anh ra đi để lại
Mình em trong cõi chiều
Ngày qua ngày lưu luyến
Suốt một đời ta yêu

Anh ra đi để lại
Hình bóng anh nơi nào
Để tháng ngày xa vắng
Em cõi lòng hanh hao



Thursday, July 17, 2014

Đền Em

Đền em thêm một câu thơ
Buổi chiều im lắng hàng dương xanh mờ
Gió đưa phiến lá dập dờ
Anh mang nỗi nhớ đứng chờ người thương

Đền em thêm một con đường
Cùng vui chân bước phố phường rộn đông
Chia tay thương mãi gót hồng
Hàng mi ai ướt lại trông người về

Đền em một thuở đam mê
Con đường ai bước đi về nơi nao
Xa nhau lòng dạ xanh xao
Một trời luyến nhớ hanh hao quạnh buồn

Đền em những buổi mưa tuôn
Bao nhiêu nước đổ từ nguồn nhớ mong
Tháng ngày xa cách cõi lòng
Nửa đêm gác lạnh, đèn chong hững hờ

Ước mong hạnh phúc đơn sơ
Nửa đêm đôi mắt chẳng mờ lệ rưng
Tháng ngày xa cách đã từng
Mong ngày sum họp thỏa mừng ước ao.




Friday, July 11, 2014

Em Khóc

Đã có lần em khóc lệ nhòa mi
Khi chia tay chân bước đi vội vã
Tôi quay gót giữa dòng người hối hả
Vai nặng buồn đâu kịp ngoái lại sau.

Ta chia tay, ánh mắt chẳng gặp nhau
Ngày tháng cạn đôi lòng mình đã chạm
Chiều chia ly trời có giăng mây xám
Hoàng hôn buồn tím ảm đạm xa xôi

Thêm một lần em bật khóc vì tôi
Nước mắt ướt đôi bờ môi khô giá
Trách những lúc sao lòng mình chai đá
Để em buồn, em khóc lệ sầu rơi

Mắt lam đầy nhung nhớ của tôi ơi
Xin em nhé, đừng thêm lần ngấn lệ
Dù ngày nao có một chiều bóng xế
Giữa cuộc đời ta lại phải chia xa!



Friday, June 13, 2014

Hoa Lam Nhớ


Có một loài hoa mang sắc nhớ
Của biển chờ con nước miên man
Chiều ghềnh đá nghe òa sóng vỡ
Một tình yêu như nước ngập tràn

Có một loài hoa gieo nỗi nhớ
Trên nền trời xanh mộng bao la
Cửa vườn yêu cung trời toang mở
Đón tình thơ hai đứa đậm đà

Có một loài hoa yêu mến lắm
Mặc nắng tràn, giá lạnh sang đông
Vẫn mang sắc biển, trời xanh thẳm
Mà rộ lên rực rỡ khắp đồng

Nhắn với loài hoa yêu mến đó
Thấy sắc trời với cụm mây bay
Thấy cả biển tình con sóng vỗ
Nhớ người thương xa cách ngàn ngày

Xin mãi hứa với người nơi ấy
Đẹp màu trời yêu thật mê say
Đậm màu mãi như lòng biển vậy
Khắc ghi sâu thêm mối tình này

Xin đặt tên hoa loài Lam Nhớ
Để gọi người tôi trọn thương yêu
Ướp mượt màu hoa trong tiếng thở
Rộn ràng tim lên tiếng mỗi chiều





Sunday, June 1, 2014

Mười Ba

Sao không về được ngày xưa
Con đường trải nắng, tôi vừa tuổi xanh
Trái tim tràn ngập mộng lành
Em còn tuổi ngọc trăng thanh mới tròn

Hàng cây chim hót véo von
Tôi đi mải kiếm gót son ai hoài
Em còn thanh thản hôm mai
Để ai tìm mãi đứng ngoài chờ trông

Ngoái đầu nhìn lại khoảng không
Kìa hình ảnh cũ đã lồng màn sương
Tịnh lòng nhìn lại chặng đường
Mười ba mùa lá đã vương cung trời

Mười ba chiếc lá thu rơi
Mười ba năm đã xa rời tầm tay
Tôi đi tìm lại những ngày
Tim yêu rộn rã mê say trong đời

Gặp nhau khi lá thu rơi
Mắt trong ánh mắt ru hời con tim
Bao lâu tôi đã kiếm tìm
Tình yêu như một cánh chim lưng trời

Mười ba năm nhé em ơi
Hẹn em cùng bước quãng đời còn xa
Mười ba năm liệu có già
Nét duyên còn thắm, tình ta còn nồng

Mười ba năm nhé được không
Mười ba thu nhé vẫn nồng ngát hương
Mười ba năm giữa đời thường
Mười ba thu nữa nhớ thương ngập lòng 




Sunday, May 25, 2014

Chấp Nhận

Sẽ không có cảnh đón đưa
Cũng không nắng sớm chiều mưa chung đường
Nắm tay chẳng thỏa vấn vương
Gặp nhau chẳng thoát đêm trường nhớ nhung
Sẽ không một mái nhà chung
Chẳng cùng sẻ ấm lạnh lùng đêm đen
Bước chung đâu thỏa gót sen
Cung đường hụt hẫng ánh đèn hắt hiu
Sẽ không đưa đón dắt dìu
Lại không ánh mắt mến trìu canh thâu
Ngày vui chẳng đủ xóa sầu
Đêm trường soi bóng tìm đâu nửa hồn
Sẽ không chung bóng hoàng hôn
Bình minh ta lại bồn chồn chờ trông
Nhớ nhau se sắt cõi lòng
Tim yêu vẫn đập mãi trong mong chờ...

Thôi đành ta dệt nên mơ
Ngoài kia buổi sớm vẫn mờ làn sương
Nắng lên rọi tỏ con đường
Chiếu soi rạng cõi yêu thương ta chờ
Gửi yêu vào những vần thơ
Ướp bằng hoa mộng, là tơ duyên lành
Tô nền là mảng trời xanh
Kết đèn bằng những long lanh sao trời...
Cũng đành như thế em ơi!
Dắt em qua mộng để đời nên thơ.
Dệt yêu thương nỗi đợi chờ
Dìu nhau qua nỗi bơ vơ trong đời...
Thôi đành như thế em ơi,
Mình yêu như thế để đời có nhau!





Sunday, May 11, 2014

Mộng

Hôm nay hoa nắng nở vàng
Trời cao xanh ngát có đàn chim bay
Tha về một chút cọng mây
Kết thành một bức tranh đầy mộng mơ

Hồn anh tĩnh lặng như tờ
Mãi nhìn trời thắm hồn thơ dâng trào
Ngắm nhìn cho mộng thêm cao
Mong sao gom được cảnh vào đôi tay

Gói tình cùng với cảnh này
Ướp theo hương gió nồng say ngạt ngào
Đóng khung cảnh đẹp trời cao
Gửi em cùng với dạt dào tình anh

Đêm nay trong giấc mộng lành
Em vén cửa mành ngắm bức tranh mơ
Ước mong cho đến bao giờ
Mở cánh cửa mộng anh chờ ngoài kia...




Monday, May 5, 2014

Anh Sẽ Về

Anh sẽ về thăm lại những con đường
Vàng ánh nắng khi chiều buông dần lối
Chân ngập ngừng nghe tiếng lòng hối vội
Mắt anh tìm hình bóng của em thương

Anh sẽ về tìm lại những đêm sương
Trên lối nhỏ con đường nào em bước
Có những chiều em đi trong gió ngược
Ngọn gió nào lùa nhẹ tóc em bay

Anh sẽ về bước lại những hàng cây
Con phố cũ chiều nào chung bóng mát
Tay trong tay sóng tình dâng dào dạt
Nghe rộn ràng hòa nhịp trái tim say

Anh sẽ về nhặt lại lá thu bay
Cài lên tóc ngày nào em buông xõa
Tay đan tay cho lòng anh khuây khỏa
Chuỗi ngày dài xa cách nhớ em thương

Anh sẽ về nối lại nhịp yêu đương
Ca khúc hát ngày nào còn dang dở
Kết thêm vần thêm điệu những dòng thơ
Kể cho hết nỗi lòng mình mong nhớ...




Monday, February 24, 2014

Tôi Xa Hà Nội

"Tôi xa Hà Nội năm lên mười tám..."

Thỉnh thoảng tôi vẫn nghêu ngao câu hát đó. Cho dù khi tôi xa Hà Nội thì cái tuổi mười tám đã qua rồi. Cái ngày tôi xa Hà Nội đã xa lắm rồi. Đó là một ngày cuối thu gió mát.

Trước khi rời xa bè bạn thân quen, xa kẻ Chợ nơi tôi đã sinh ra và lớn lên, tôi đã dành trọn cả vài tối đi lang thang một mình tận hưởng cái cảm giác thú vị lẻ loi... bâng quơ ngồi ngắm nhìn những bóng người lướt qua trên phố... một mình lại chầm chậm đạp xe vòng quanh Hồ Tây... lẳng lặng nhìn lại những khu phố thân quen đã từng gắn bó... tôi không cảm thấy lạc lõng nhưng lòng cũng buồn man mác. Nỗi buồn khó xác định có phải vì tôi phải xa thành phố nơi tuổi thơ tôi, thời niên thiếu của tôi đã qua đi, tuổi học trò cũng đã đứng lại ở đây; hay tôi buồn vì tôi phải xa bạn bè thân thiết, xa tất cả những người quen để đi tới một miền đất mới. Nơi đó đối với tôi vẫn còn xa lạ, chưa từng biết tới một ai, tôi phải làm lại từ đầu...

"Tôi xa Hà Nội năm em mười sáu..."

Câu hát lại ngân lên trong đầu, tuy nó chẳng đúng cho riêng tôi nhưng nó cũng cho tôi cảm giác tôi xa nơi tôi đã từng sống. Khi xa đất Hà thành, nào có một hình ảnh riêng trong tim, một cái tên nào ghi trong óc. Bạn bè tôi không phải quá nhiều để tôi phải chật vật nhớ từng cái tên, cũng không phải quá ít để khi ra đi dứt bỏ mọi thứ cho lùi lại đằng sau tôi chẳng nhớ nhung gì. Quả là không có một bóng dáng đặc biệt của một ai đọng lại đáy lòng; chẳng phải vì tôi không biết yêu, trái tim tôi chưa hề thổn thức; mà có chăng chỉ là tôi chưa kiếm được một người để thương để nhớ.

Khi ra đi tôi đã chẳng cho ai biết rằng tôi sắp đi xa, bạn bè tôi sẽ khó lòng gặp lại được tôi lần nữa. Tôi đã lẳng lặng hỏi từng người địa chỉ nhà để sau đó tôi sẽ gửi thư về thăm hỏi. Có người cho địa chỉ chẳng nghi ngờ gì, cũng có người gặng hỏi tại sao tôi tự dưng xin địa chỉ làm chi, bởi lẽ bạn bè gặp nhau bình thường, đến nhà nhau cũng thường xuyên tự dưng lấy địa chỉ làm gì cho rách việc... những lý do tôi đưa ra có thể cũng hợp lý nên đa phần mọi người ghi lại địa chỉ cho tôi không thắc mắc gì thêm. Tôi đâu thổ lộ điều gì với bất kỳ ai, trừ một người, đúng thế chỉ trừ một người biết chính xác khi nào tôi đi, đi bằng gì và đi đâu...

Đêm trước khi lặng lẽ rời xa Hà Nội, tôi hẹn bạn ra ngồi trên ghế đá bên hồ Thiền Quang - chẳng là nhà bạn ngay đường Nguyễn Du. Yên lặng ngồi một hồi, nói dăm ba câu chuyện để có thể mở lời muốn nói điều cần nói; cuối cùng tôi cũng nói cho bạn biết đêm đó.... chẳng phải tôi hẹn bạn ra để thổ lộ tình cảm... mà chỉ để thông báo cho bạn biết hôm sau tôi sẽ ra đi mà không một ai biết tôi sẽ đi đâu về đâu. Tôi chọn bạn vì tôi thấy bạn có một cái gì đó khang khác với những cô bạn khác. Dù sao tôi cũng trút một chút tâm sự nhỏ nhoi của mình với một người trước khi ra đi không chia tay từ giã, không ồn ào phân ly... không có một giọt nước mắt nào lăn vì nhớ nhung... có chăng chỉ trong lòng tôi một chút nghẹn ngào, bởi ra đi mà không một lời chia tay với bạn bè, không hẹn một lần nào gặp lại... tất cả đều ở lại sau lưng.

Tôi buồn!

Đêm đó trên hè phố còn đọng tiếng sấu rơi, trái sấu lăn lăn xa khỏi gốc cây già lặng lẽ, giống như tôi ra đi xa rời nơi tôi đã từng sống.

Tôi xa Hà Nội!


Tuesday, February 18, 2014

Nhớ

Tôi nhớ bàn tay với nụ cười
Khi nhìn sắc thắm cánh hoa tươi
Lúc trông thấp thoáng người qua lại
Nỗi nhớ dềnh lên bóng một người

Tôi nhớ bờ vai mái tóc bồng
Lúc trời nắng sớm buổi hừng đông
Biết bao tia nắng xuyên màn lá
Nhớ những ngày tôi đón gót hồng

Tôi nhớ bờ môi khóe mắt sầu
Những chiều ướt áo tháng mưa ngâu
Những đêm sương lạnh buông màn lá
Đội nhớ mà đi ướt mái đầu

Tôi nhớ hàng mi với nét ngài
Những chiều hoen lối nắng vàng phai
Gió dìu tán lá rung mành nắng
Bóng nhớ người đi đổ vết dài

Tôi nhớ vòng tay nhớ nụ hôn
Vào đêm nỗi nhớ miết trong hồn
Trời cao ôm trọn niềm thương nhớ
Nhìn ánh sao xa dạ bồn chồn



Friday, February 14, 2014

Tình Ơi


Mỗi năm cứ dịp này tới mọi người cứ kháo với nhau rằng nên chọn một món quà gì để tặng ý trung nhân của họ. Họ hồ hởi kéo nhau đi mua đủ thứ từ hàng xa xỉ cho tới những thứ nhỏ nhặt nhất - bât cứ thứ gì họ có thể nghĩ ra - để tặng cho nhau gọi là biểu lộ tình cảm. Thôi thì thượng vàng hạ cám họ đều có thể đem tặng cùng với tấm lòng, mọi thứ đều có thể đáp ứng được nhu cầu của họ.
Nhìn mọi người xôn xao bàn tán, háo hức chuẩn bị quà cho nửa kia của họ thấy cũng vui vui.

Không lẽ lòng mình nguội lạnh quá chăng hay mình hờ hững với tình yêu như mọi người quanh mình vẫn nghĩ. Không! Câu trả lời hẳn không phải là thế. Bao người vẫn hỏi mình sao mình quá dửng dưng thờ ơ đến lãnh đạm chăng. Đâu phải vậy. Chỉ tại vì lòng mình không cảm thấy có đủ mãnh lực yêu thương để làm điều đó... Chỉ vì...

Vâng chỉ vì mình đã trót yêu một người, một người nơi ấy.Người có chờ mong! Người đã đem lại hơi ấm nơi trái tim mình đang dần nguội lạnh.

Ngày này lại về mọi người cười nói, mình cũng yêu sao mình cảm thấy buồn buồn. Cái buồn có vô cớ?

Không, không phải vậy! Nhưng làm sao mình có thể thoát khỏi nỗi buồn này. Yêu người mình phải vui mà sao mình lại thấy buồn? Đúng vậy. Làm sao ai có thể hiểu được cảnh tình của mình. Làm sao mình có thể vui.

Mình đâu thể xòe tay nắm lấy bàn tay người mình yêu và kéo lại với mình, mà ôm ghì cho thỏa nỗi nhớ mong... Giá như. Ừ, giá như mình làm được như vậy, hay giá như mình được làm như vậy! Mình chỉ có thể ngắm nhìn từ xa gương mặt của người mình yêu, thầm nói điều mình mong ước cũng như chỉ biết gửi nụ hôn theo gió tới người. Cánh tay đưa tới, bàn tay chơi vơi những ngón tay vươn ra để chạm lấy tình yêu, mình chỉ chạm tới tình yêu. Chỉ thế thôi, chỉ thế. Mình không thể cầm lấy tay nhau, những kẽ tay trống vắng cho mình cảm giác thiếu hụt trong cuộc tình.

Tình ơi! Có phải chính cái thiếu hụt trong tình yêu lại đẩy cảm xúc của mình lên cao, làm cho nỗi nhớ thêm đầy. Lòng luôn tràn ngập một nỗi nhớ người. Trong bất kỳ việc gì mình làm, trong những câu hát bỗng dưng mình muốn ngân nga, hay trong những điều mình trông thấy trước mặt... sao trong tất cả những thứ chung quanh mình lại thấy thấp thoáng hình bóng người mình yêu. Mọi thứ đều làm cho ý nghĩ của mình hướng về người ấy.

Người tôi yêu ơi. Người Hà Nội.



Wednesday, February 12, 2014

Yêu Người Hà Nội

Én về theo gió xuân sang
Phố phường Hà Nội rộn ràng xe qua
Xuân về trên khắp mọi nhà
Nẻo đường nào cũng đào hoa tưng bừng
Ai ai tay bắt mặt mừng
Nhà nhà đèn nến sáng trưng trong ngoài
Hà Nội đó vẫn hoài nhộn nhịp
Người người vui những dịp xuân về

Có người còn mãi xa quê
Còn vương ánh mắt dõi về cố hương
Ráng tìm lại những con đường
Lục trong ký ức mùi hương êm đềm
Suy tư biết đã bao đêm
Ngày ra mộng lắm vai mềm người xa
Một người đã mang Hà Nội nhớ
Gửi vào trong nhịp thở miên man

Xuân nay nỗi nhớ ngập tràn
Bao nhiêu kỷ niệm quện đan tơ lòng
Trở về qua cặp mắt trong
Gợi lên nỗi nhớ niềm mong một người
Một người đã chiếm hồn tôi
Gieo vào tim những bồi hồi vấn vương
Và người ấy tôi thương vạn bội
Là một người Hà Nội tôi yêu



Sunday, February 2, 2014

Sao Nhớ Mùa Thu

Sao mùa thu thế em ơi
Sao mình lỡ gặp để rồi cách xa
Nhớ em áo tím hoa cà
Nhớ em dáng nhỏ điệu đà đáng yêu

Sao mình chỉ có những chiều
Gặp nhau chẳng kịp nói nhiều câu duyên
Nhớ em cặp mắt nhung huyền
Nhớ em tóc ngắn dịu hiền bên tôi

Sao mình vẫn mãi bồi hồi
Hương hoa sữa quện bờ môi em mềm
Nhớ em kỷ niệm êm đềm
Nhớ em ôm cả trời đêm Hà thành

Sao ngày mình gặp qua nhanh
Trời thu sâu lắng trăng thanh vướng buồn
Nhớ em những giọt sầu tuôn
Nhớ em nét nhớ thành khuôn tim này

Sao mình nhớ mãi đôi tay
Nâng niu em những chuỗi ngày bên nhau
Nhớ nhiều những chiếc áo màu
Nhớ em nhớ cả niềm đau, nỗi buồn

Sao mình không có nhau luôn
Trời chi đang nắng bỗng tuôn mưa rào
Nhớ gì cho thỏa ước ao
Ngày sau thu tới - ra vào có em


Sunday, January 12, 2014

Biết Khi Nào

Biết khi nào đôi tay mình cùng nắm
Bước bên nhau đi dưới những hàng cây
Chung vui lắm cùng nhau về bên ấy
Môi mỉm cười mắt nhìn thắm trời mây

Biết khi nào đời ta ghi dấu vậy
Mộng dưới sao khi thu đến ngát trời
Gió không còn hiu hắt thổi muôn nơi
Tim sẽ ấm hạnh phúc mình nghĩ tới

Biết khi nào mắt nhìn trời cao vợi
Nằm bên nhau ngắm mây trắng lưng đồi
Đường ái tình đôi ta rồi một mối
Lúc đi về hai đứa bước chung đôi

Biết khi nào gặp nhau mình không vội
Ở bên nhau vui mãi chẳng lo buồn
Cuối cuộc đời mình sẽ có nhau luôn
Cho khuây khỏa những nỗi niềm mong muốn

Biết khi nào trong những đêm trăng muộn
Gối lên tay người ngọc của riêng mình
Cho tâm hồn gác lên giấc mộng xinh
Soi mơ ước trên giá tình đẹp thắm...







Wednesday, January 8, 2014

Một Ngày Thu

Mùa thu luôn là một mùa thơ mộng với nhiều người và có thể nói đó là một mùa thật tuyệt vời cho những cặp uyên ương. Thu Hà Nội càng có nhiều nét đặc biệt trong lòng người yêu mùi hương đậm đà của hoa sữa, một mùi hương quện quyến luyến lòng người.

Khi cái nóng của mùa hè dần dịu lại để nhường chỗ cho một mùa mới tràn về: mùa Thu. Mùa thu ở Hà Nội có cái se lạnh, có gió heo may; khung trời dường như cao hơn và thêm phần trong sáng.
Buổi chớm thu khi bầu trời mây trắng lãng đãng trôi trên nền xanh như ngọc, ngước mắt nhìn bầu trời trong lòng ai không mơ mộng. Mộng những gì trong lòng, chỉ có người Hà Nội mới hiểu được giá trị của nó. Trên trời mây trắng, gió hiu hiu, xen lẫn tiếng chim ríu rít trên cành những hàng cây có mấy ai không nhớ những cảnh đẹp của khung trời Hà Nội nhỉ.

Một ngày đầu thu như thế, có lẽ sẽ trôi qua không để lại chút gì với một số người chẳng biết mộng mơ, hay những kẻ vội vã mưu sinh kiếm tìm phương cách sống. Thế nhưng đối với nhiều người Hà Nội thì tiết trời thu lãng mạn khi ngày dần tắt và phố sá lên đèn; có bao cặp nam thanh nữ tú hẹn hò dưới những hàng cây, nào sấu, nào me, bàng, phượng... bao hàng cây đang dần chuyển màu lá; có biết bao kẻ nhớ nuối tiếc mùa thu xa... Thu về thêm đậm nét Hà Nội không ai mà không nhắc tới cái mùi hương đặc biệt mà người Hà Nội yêu thích khi xa là nhớ cho dù có một số người không phải gốc Hà Nội, không ưa thích cũng phải nhắc tới nó - hương hoa sữa thơm nồng.

Đúng rồi, cái vị hương quện đặc quánh của bao cây gần nhau thi nhau cùng tỏa khoe hương trong những ngày ít gió sẽ làm cho nhiều người khó chịu vì cái nồng của nó. Những ai một lần đã hít thở trong làn hương ấy có mấy khi có thể nào quên được. Giống như vị ngọt của bờ môi lần đầu trao nhau nhỉ, có mấy ai quên; cũng giống hương vị của mối tình đầu cho dù buồn, vui, sướng, khổ.... cũng chẳng ai dễ gì để rơi vào lãng quên được.

Một ngày thu trong đời một người bình thường trôi qua lặng lẽ; một ngày thu với một con người lãng mạn sẽ lại chất chứa thêm trong niềm ký ức của họ một chiếc lá vàng chăng!

Ngày thu ấy của mấy mươi năm về trước cũng có gió heo may, trời trong, mây trắng; chim vẫn réo rắt gọi nhau trên ngọn cây, khóm lá. Đó là một ngày tất bật của một người phụ nữ gần ba chục tuổi đi...đón một người từ thế giới khác tới. Ngày đó thật là một ngày tuyệt vời của người phụ nữ ấy. Phải là một ngày đặc biệt chứ, sao lại không! Một ngày thu thơ mộng như thế, trời đẹp, nắng trong, gió dịu cơ mà. Hà Nội của ngày đó không ồn ào như ngày hôm nay, không khói bụi mịt mù che mất tầm mắt nhìn trời cao mơ mộng...
Hà Nội chiều hôm đó, người phụ nữ không chờ đón người đàn ông trên ba chục tuổi làm nơi xa về mà trong lòng đang xốn xang chờ đón một người hoàn toàn khác. Người phụ nữ ấy gọi xích lô ra đi khi trời đã gần trưa; trên cao trời vẫn xanh trong, nắng đẹp, chẳng còn chút gợn mây. Trên con đường mà người dân Hà Nội hồi đó vẫn thường quen gọi - phố Cò ỉa. Ái chà, cuối con phố đó phía sau một cây đa lớn người phụ nữ ấy đã gặp được người vốn dĩ rất vẫn mong chờ sau đó chỉ vài giờ...
Một cậu trai, vâng, người đó chính là tôi. Người phụ nữ ấy đã mong chờ tôi suốt biết bao ngày...
Người phụ nữ ấy hẳn đã sung sướng biết bao khi trông thấy tôi lần đầu tiên và cũng thật hạnh phúc khi nghe thấy tiếng gọi đầu tiên của tôi: tiếng khóc oe oe của một đứa trẻ chào đời.
Vâng tôi đã được sinh ra vào một chiều thu Hà Nội có nắng đẹp, gió êm, trời trong xanh mát. Một chiều thu đáng nhớ! Một ngày giữa thu.






Saturday, January 4, 2014

Hà Nội Ơi!

Hà Nội ơi gió về qua khung cửa
Ở ngoài kia ai đó đã quàng khăn
Phía nhà bên người ta lấy thêm chăn
Con chim rét đâu muốn rời xa tổ

Hà Nội ơi đông đã về trên phố
Ngọn đèn đêm vàng vọt đứng chơ vơ
Tháp chuông nghiêng sáng tối vẫn điểm giờ
Có ai mãi đứng chờ bên tượng đá

Hà Nội ơi sương về trên mắt lá
Ướt vết chân ghi dấu trước bậc thềm
Phía ngoài xa còn vọng tiếng tàu đêm
Có một bóng đi về nơi thương nhớ

Hà Nội ơi mưa phùn buông tiếng thở
Đọng trên vai lên tóc một người mong
Ướt bờ môi làm nỗi nhớ ngập lòng
Dâng trong mắt bóng hình người yêu dấu

Hà Nội ơi nỗi lòng ai có thấu!