Ta nhớ người xa cách ngàn trùng
Mộng ngày sống dưới mái nhà chung
Để khi mưa hắt hồn không ướt
Đông tới lòng ta chẳng lạnh lùng
Nhìn về nơi ấy nẻo xa xôi
Ngăn cách trăm sông với vạn đồi
Thân xác xa xăm hồn lưu luyến
Thịt da trở lạnh nhớ làn môi
Nẻo đường xa tắp mấy tầng mây
Mắt ai vương nhớ lệ dâng đầy
Bao nhiêu luyến ái dầy thêm mãi
Chồng chất nặng thêm tấm thân gầy
Trở gió rồi đây lạnh bàn tay
Bấm đốt lòng ta đếm từng ngày
Ngón buốt vương trơ chờ hơi ấm
Nắm lại tay người xiết vui thay
No comments:
Post a Comment