Monday, February 9, 2015

Chiều Quê Hứng Gió


Giá lạnh ngoài da thấu vào xương
Quạnh vắng đồng quê suốt chặng đường
Một mình lặng đứng chìm trong gió
Lắng đọng tim này nhớ em thương

Mặt hồ lay khẽ bóng hàng cây
Rung dáng hình nghiêng tấm thân gầy
Một người lẻ bóng bên bờ nước
Sao bước chân dừng mãi nơi đây

Tung chiếc lá vàng giữa khoảng không
Gió cuốn vầng mây liệng giữa đồng
Hờ hững chân ai buồn không bước
Một mình hứng gió buổi chiều đông

Lạnh buốt bàn tay tái làn da
Tím ngắt bờ môi thở hít hà
Riêng nơi ngực mãi còn nung ấm
Hình bóng quê nhà, dáng em xa


Sunday, February 1, 2015

Hẹn


Ai hẹn ai chiều nay
Gặp nhau trên mây trắng
Em mang theo chút nắng
Anh chở tới ánh trăng

Bên anh đầy sương giăng
Phía em là mưa bụi
Nhật khuất dần sau núi
Nguyệt cũng nhòa trong mây

Này chốn hẹn là đây
Gió vẫn vờn sương lạnh
Mưa mờ sao lấp lánh
Tròng trành mảng mây trôi

Chốn hẹn của lứa đôi
Anh qua rồi anh lại
Em tới lui ngóng mãi
Sao chẳng thấy được nhau

Tim em chợt nhói đau
Cõi lòng anh quặn thắt
Ánh sao buồn trong mắt
Gió lạnh vờn chân mây

Rồi mình gặp nhau đây
Cung trời này thêm tuyệt
Để hai vầng nhật nguyệt
Hòa quyện với thời gian

Và sương giá bỗng tan
Bụi mưa liền biến mất
Chỉ còn tim ngây ngất
Hồn yêu nhịp mê say

Mình hẹn chốn yêu đây
Trên một vầng mây trắng
Có em mang màu nắng
Anh ướp mảnh trăng soi

Thuyền tình nhẹ nhàng trôi
Dưới vòm sao thắm thiết
Đôi vòng tay quấn miết
Môi da diết nồng say

Chốn hẹn hò chiều nay
Trên đỉnh cao mây trắng
Có em và tia nắng

Với anh cùng trăng thanh


Sunday, January 4, 2015

Nghiêng


Em nghiêng bóng ngả chiều tà
Anh đưa tay vuốt mượt mà tóc em
Nhớ Hà Nội lúc đan xen nắng
Buổi chiều thu ươm thắm môi son

Em nghiêng một mảnh trăng tròn
Anh mơ dáng mảnh mộng tròn bờ vai
Hà Nội đêm thu dài lặng gió
Có một người dáng nhỏ chờ trông

Em nghiêng bóng lẻ chiều đông
Anh ôm nỗi nhớ bềnh bồng gió đưa
Hà Nội rét chiều mưa lạnh giá
Có một người thương quá hình ai

Em nghiêng đêm lạnh đông dài
Anh mong tình đẹp giữa hai đứa mình
Hà Nội buổi bình minh mai nhé
Hết đông dài, xuân sẽ đón nhau




Thursday, December 11, 2014

Mộng Chiều



Chiều nay trên khóm lá tàng cây
Kìa một đôi chim tới sum vầy
Tim anh thổn thức bao mộng ước
Tràn ngập lòng anh nỗi nhớ đầy

Chợt gió một cơn nhẹ làm sao
Mở cửa hồn tơ đón gió vào
Như lòng anh ngỏ chờ em tới
Cho dịu niềm thương thỏa khát khao

Nhìn cặp chim mừng cất tiếng ca
Quấn quýt bên nhau dưới bóng tà
Anh mơ em đến tìm hạnh phúc
Ta sẽ cùng xây một mái nhà

Gửi gió về em một chiếc hôn
Nhắn nhủ người thương nhớ ngập hồn
Mai này hai đứa mình chung bước
Thỏa bóng in dài dưới hoàng hôn


Saturday, November 22, 2014

Chiều Quê


Cánh diều chao gió giữa thinh không
Chiều nắng nhạt buông giữa cánh đồng
Hai chốn đường quê buồn hiu hắt
Bàn tay hứng gió buổi đầu đông

Thứ Bảy chiều nay lạnh lẽo sầu
Mắt nhòa không biết dõi về đâu
Nơi ấy quê ai người khó ngủ
Chốn lạ này ai đứng cúi đầu

Cũng là cảnh vắng chốn quê thôn
Chiều đông quạnh quẽ giá trong hồn
Nửa vắng đôi tay buồn se sắt
Nửa thiều vai gầy trống môi hôn

Nhặt cọng cỏ may nhớ bóng hình
Thèm bàn tay nhỏ ngón tay xinh
Bao giờ hai đứa cùng quê nhỉ
Vai sẽ kề vai trọn mối tình



Saturday, November 1, 2014

Giận Thu


Ta đã giận mùa thu ta yêu mến
Khi nắng vàng vương trải khắp chiều nao
Lại một chiều luyến nhớ dạ hanh hao
Thu để gió thổi bay mùi tóc ước

Ta đã giận một ngày thu vui bước
Trải lá vàng in dấu khắp muôn nơi
Thu ngang qua chẳng ánh mắt nào rời
Thu để lại bao tia nhìn tươi tắn

Ta đã giận một ngày thu váy ngắn
Giữa chiều vàng bao ánh mắt rong chơi
Thu qua đi để lại bước chân vơi
Bao ánh mắt thấy chân trời thu đẹp

Ta đã giận vì thấy lòng chật hẹp
Trót yêu thu nên trong dạ mang sầu
Heo may về se sắt đã bấy lâu
Thu có biết lòng ta yêu thu mãi



Monday, October 27, 2014

Nhớ Người


Ta nhớ người xa cách ngàn trùng
Mộng ngày sống dưới mái nhà chung
Để khi mưa hắt hồn không ướt
Đông tới lòng ta chẳng lạnh lùng

Nhìn về nơi ấy nẻo xa xôi
Ngăn cách trăm sông với vạn đồi
Thân xác xa xăm hồn lưu luyến
Thịt da trở lạnh nhớ làn môi

Nẻo đường xa tắp mấy tầng mây
Mắt ai vương nhớ lệ dâng đầy
Bao nhiêu luyến ái dầy thêm mãi
Chồng chất nặng thêm tấm thân gầy

Trở gió rồi đây lạnh bàn tay
Bấm đốt lòng ta đếm từng ngày
Ngón buốt vương trơ chờ hơi ấm
Nắm lại tay người xiết vui thay